Bukayo Saka - gương mặt đại diện cho một Arsenal mới, “cậu bé vàng” của “Pháo thủ” - có cuộc trả lời phỏng vấn tờ France Football và chia sẻ về cuộc sống của mình.
Xem thêm: Cá cược thể thao
- Hãy tưởng tượng đến một cuộc hẹn nhanh nhé. Ví dụ, có người hẹn hò với một thanh niên tên Bukayo Saka. Vậy họ cần biết điều gì về cậu ấy?
- Ừm, tôi năm nay 21 tuổi, thi đấu cho Arsenal. Đó là CLB trọn đời của tôi. Tôi là cậu bé yêu bóng đá, một người muốn có hạnh phúc và được yêu thương. Tôi cố gắng cư xử thông minh và muốn tận hưởng cuộc sống.
- Bóng đá là cuộc sống của anh. Phải chăng bóng đá đã gắn liền với anh ngay từ nhỏ?
- Đúng, bóng đá đã là cuộc sống của tôi từ khi còn nhỏ. Ngay khi biết đến môn thể thao này, tôi đã yêu nó ngay lập tức. Và đến giờ tôi vẫn yêu. Quanh nhà tôi là một khu dân cư khép kín, các ngôi nhà tạo thành một vòng tròn. Ở giữa là một sân cỏ xanh. Đó không hẳn là sân bóng đá nhưng chúng tôi đã biến đổi chúng. Mọi người đều đến đó chơi bóng. Sau giờ học, đám trẻ trong khu chúng tôi gặp nhau tại đấy và chơi bóng đến khi bố mẹ gọi về tắm rửa, ăn cơm rồi đi ngủ. Ngày hôm sau, chúng tôi lại chơi bóng sau khi tan học. Tôi cũng may mắn vì có một cái vườn mà ở đó tôi được chơi bóng với anh cả và bố. Ngoài ra còn có cả những khung thành để chúng tôi chơi nữa. Tôi có khá nhiều lựa chọn.
- Niềm đam mê bóng đá của anh có lan tới phòng ngủ không?
- Một câu hỏi hay. Cái đó còn phụ thuộc vào độ tuổi của tôi. Khi còn nhỏ, tôi trang trí rất nhiều thứ trong phòng. Tôi nhớ có lần đến sân Emirates và ở đó có Chuba Akpom (hiện khoác áo Ajax). Trước đó tôi từng có chiếc áo của anh ấy khi tôi còn ở Học viện Arsenal. Khi đó anh ấy rất sung sức, đã ra mắt đội một và ngày hôm đó anh ấy ném chiếc áo cho tôi. Sau đó tôi treo chiếc áo làm vật trang trí. Mọi thứ trong phòng tôi đều là Arsenal: Các tấm poster, những tấm ảnh, lịch của CLB… Tất cả. Tôi là fan bự của đội bóng.
- Ở khu anh sống, anh có phải cầu thủ giỏi nhất?
- Đúng, tôi nghĩ vậy (cười). Nhưng không ai nói với tôi điều gì cả. Việc ai giỏi hơn cũng chẳng quan trọng.
- Mỗi khu vực tại London đều có nét đặc trưng. Anh lớn lên ở Ealing tại phía tây. Ở đó có gì đặc biệt?
- Tôi nghĩ Ealing cũng như thị trấn Greenford nơi tôi lớn lên luôn có nhiều người xung quanh tôi: Gia đình, bạn bè hay mọi người nói chung. Tôi có thể trò chuyện, trao đổi với họ và mọi người cũng chăm sóc tôi. Ngay cả những người bán hàng hay các tài xế xe bus… ai cũng tốt. Ở đó tôi luôn cảm thấy rất vui. Đó là nhà của tôi và mọi người thực sự yêu thương nhau. Ngoài ra, tôi chưa từng có mong muốn rời khỏi đó cũng như gặp áp lực phải làm chuyện ấy. (Hiện tại, Saka sống ở bắc London, gần khu tập luyện của Arsenal).
- Thời đó, một ngày điển hình của anh diễn ra thế nào?
- Wow, khá bận rộn. Tôi thức dậy lúc 8h, nếu tôi nhớ không nhầm. Lúc đó tôi rất vội, làm mọi thứ phải nhanh: Mặc quần áo, ăn sáng… Anh có biết bữa sáng nóng hổi không? (Cười) Nó thực sự đậm chất Anh. Bữa sáng của tôi có xúc xích kèm sốt cà chua. Tôi ăn rất nhanh, chỉ trong một phút vì không còn lựa chọn nào khác, tôi phải đến trường mà. Sau khi tan học, bố đón, đưa tôi chút đồ ăn nhẹ và chở tôi đến thẳng Hale End. Trên đường đi, tôi ăn một chút, nói chuyện với bố và tranh thủ ngủ một lát. Khi tỉnh dậy thì tôi đã có mặt ở sân tập rồi, lúc đó tầm 18h-20h. Khi kết thúc buổi tập, tôi mất một tiếng nữa để về nhà… Nghĩ lại thì thời gian biểu đó khá muộn với một cậu nhóc. Sau đó tôi còn phải tắm, ăn tối và đi ngủ nữa. Chúng tôi tập luyện ít nhất 3 lần mỗi tuần và cuối tuần sẽ có một trận đấu.
- Trong chiếc xe hơi ấy cũng như cuộc sống của một cậu nhóc giàu tiềm năng liệu có thời gian để mơ mộng không?
- Có, rất nhiều là đằng khác. Tôi tưởng tượng mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, có trận ra mắt Arsenal, thi đấu ở Champions League, được gọi lên đội tuyển Anh. Càng lớn, càng có những thứ nhất định sẽ thúc đẩy và tạo động lực cho bạn. Tôi xem bóng đá trên TV rất nhiều và luôn muốn làm được như thế. Tôi ước mơ được xuất hiện trong những trận cầu lớn, khoảnh khắc quan trọng.
- Nếu không có bóng đá, có lẽ chuyện trường lớp của anh sẽ không bị dẹp sang một bên.
- Đúng, tôi thực sự là học sinh tương đối tốt. Tôi tin mình được ban một số khả năng nhất định vì tôi luôn để lại ấn tượng là người thông minh sáng dạ. Tôi học rất nhanh và luôn muốn khám phá mọi thứ, đặc biệt những vấn đề xảy ra trước mắt. Kể cả trong việc học tôi cũng luôn muốn tìm ra giải pháp. Điểm số của tôi khá tốt. Sau này, tôi đã học kinh doanh, mọi thứ cũng khá trơn tru.
- Vậy chúng tôi có thể biết ngành kinh doanh nào đang chờ anh sau này không?
- Có rất nhiều khả năng. Nhưng hiện tại, tôi sẽ vẫn gắn bó với bóng đá thôi.
- Lớn lên với tư cách là một Baby Gunner là như thế nào?
- Đến học viện của Arsenal mỗi ngày, lớn lên ở đó. Với người như tôi thì đó là trải nghiệm tuyệt vời. Tôi được nhiều người truyền cảm hứng tại nơi ấy, và như tôi nói, thi đấu cho Arsenal, một trong những CLB lớn nhất thế giới, là ước mơ của tôi. Nhờ học viện, tôi có cơ hội đến sân vận động. Tôi vẫn nhớ một trận đấu giữa Arsenal và Barcelona mà Lionel Messi, Neymar và Luis Suarez góp mặt. Tôi tận hưởng tất cả. Khi bạn còn nhỏ hoặc ở độ tuổi thiếu niên, đó là trải nghiệm không thể nào quên. Và sân vận động cũng thật tuyệt vời. Tôi yêu mọi thứ ở đó: Người hâm mộ, bầu không khí, mặt cỏ… Arsenal chơi thứ bóng đá thật chất lượng. Tôi hạnh phúc khi được có mặt ở đó hàng tuần. Đó luôn là ước mơ của tôi.
- Nhưng liệu đó có phải một tuổi thơ “bình thường” không?
- Tôi xin trả lời là có. Tôi vẫn luôn duy trì các hoạt động với bạn bè. Tôi vẫn chơi với họ như thế… hoặc gần như thế. Tất nhiên, việc thi đấu cho Arsenal khiến tôi bỏ lỡ một số thứ cũng như các cuộc hẹn. Tôi phải sống kỷ luật. Có vài lần tôi đã phải nhắn: “Xin lỗi nhé, lần này tớ không đi được rồi”. Ban đầu, bạn bè cũng nài nỉ một chút, nhưng rồi sau họ cũng hiểu. Tôi vẫn gặp gỡ họ mà. Tôi vẫn có một tuổi thơ bình thường.
- Anh có tìm được sự cân bằng không?
- Rất khó, nhất là khi bạn bước chân vào thế giới chuyên nghiệp từ khi còn rất trẻ. Càng trải qua các cấp độ, bạn càng phải đặt bản thân vào khuôn khổ và sống trách nhiệm hơn. Tôi nghĩ trong bóng đá ngày nay, chúng ta đã quên tuổi tác của rất nhiều cầu thủ trẻ. Kiểu như… mọi người chỉ trích những gì họ từng làm ở thời điểm đó trong cuộc đời sao?
- Ở giai đoạn 16 hay 17 tuổi, anh có lo mình không thể trở thành cầu thủ như anh hằng mơ không?
- Không, hoàn toàn không. Tôi rất tin ở Chúa và cả bản thân mình. Khi đã quyết tâm đạt được điều gì đó lớn lao nghĩa là tôi sẽ không bao giờ đặt ra giới hạn cho bản thân. Nó thúc đẩy tôi cố gắng hơn, tập luyện chăm chỉ hơn. Có thời điểm tôi gặp vấn đề về việc phát triển chiều cao. Phải thi đấu với vết đau thật khó chịu nhưng nó đã rèn giũa nên tôi trong tương lai. Tôi biết nhiều cầu thủ chưa từng trải qua điều đó (sự thiếu hụt về thể chất) và nhiều cầu thủ ngày nay gặp những vấn đề như vậy. Điều đó giúp tôi rất nhiều. Vì vậy, tôi không bao giờ sợ hãi vì tôi nhìn mọi thứ bằng con mắt tích cực. Ngược lại, không tin tưởng vào bản thân tức là bạn đang tạo ra những vấn đề nhất định cho mình. Tất nhiên, tôi có những vấn đề của mình, cuộc sống là vậy mà. Nhưng tôi cố gắng xua tan nỗi sợ hãi hoặc những thứ có thể khiến tôi lo lắng khỏi đầu.
0コメント